Doanh nhân và lối rẽ cuộc đời (3): “Tôi chỉ thích làm việc không ai dám làm”

Thời bao cấp, anh nổi tiếng với việc sản xuất mì ăn liền và bột nêm Việt Hương, nhưng vì sao không tiếp tục kinh doanh ngành thực phẩm mà lại bỏ ngang?

“Khi Tổng thống Mỹ Obama công bố chiến lược chuyển trục sang Châu Á, cũng là lúc tôi quyết định đầu tư tiếp nhà máy dệt nhuộm trị giá 100 triệu USD ở Bình Dương. Quan trọng nhất với doanh nhân là óc phán đoán, tầm nhìn, để đưa ra những quyết định đi trước một bước so với thị trường”, ông Hàng Vay Chi, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Công ty Việt Hương chia sẻ như vậy trong buổi giao lưu với giới doanh nhân, một ngày đầu năm 2016 tại Bình Dương.
Người đàn ông này từng nổi tiếng một thời với thương hiệu mỳ ăn liền Việt Hương từ ngày đất nước còn khó khăn, trải qua bao thăng trầm, thua keo này bày keo khác, trải nghiệm nhiều ngành nghề từ sản xuất bột nêm, mì ăn liền, song mây, nhà hàng, khách sạn, và nay là khu công nghiệp (Việt Hương 1, Việt Hương 2) và sản xuất vải…
Thành phố mới Bình Dương đang hứa hẹn một sức bật mới khi TPP có hiệu lực, mà ông Chi là một trong những hạt nhân tiêu biểu với những dự án đã và đang khởi động. Ông hiện là Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp quận 11 (TP.HCM), Phó Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp TP.HCM.
“Dù thế nào, vẫn gắn bó với đất nước”
Trò chuyện với BizLIVE, ông nói:
– Tôi từng làm báo ở miền Nam từ năm 1968-1975, viết về chính trị, kinh tế. Hiệp định Paris được ký kết, tôi theo học thầy là chuyên gia kinh tế nghiên cứu kinh tế thời hậu chiến. Gia tộc tôi đang làm kỹ nghệ dây điện lớn nhất lúc đó, chỉ sau Cadivi.
Có ba năm trời tích lũy kiến thức kinh doanh, thương mại, chính trị, từ 1975 tôi quyết định chuyển qua làm kinh tế.
Thời bao cấp, anh nổi tiếng với việc sản xuất mì ăn liền và bột nêm Việt Hương, nhưng vì sao không tiếp tục kinh doanh ngành thực phẩm mà lại bỏ ngang?
Tôi thường hay nói với anh em bạn trẻ cuộc đời đi học, đi làm, đối nhân xử thế… không ngoài chữ thiên thời, địa lợi, nhân hòa, nhưng dù thế nào tôi vẫn gắn bó với đất nước.
Chọn nghề mì ăn liền vì lúc đó đất nước khó khăn, người dân bị ám ảnh vì cái đói. Mì ăn liền bổ sung chén cơm cho mọi gia đình. Chú trọng về lượng thôi, bao bì thời đó chỉ là giấy xi măng thôi, chủ yếu phục vụ nội địa.
Tồn tại được tới hết thời bao cấp, tôi là người đầu tiên liên doanh với Singapore, nhưng hai năm liền thua lỗ, vì lý do Singapore không phải là người dẫn đầu về công nghệ này.
Tới thời mở cửa, kinh tế thị trường không còn sắp hàng đi mua gạo nữa, tôi chuyển sang nghề song mây, ván sàn, rồi chuyển sang kinh doanh nhà hàng – khách sạn, đó chỉ là bước trung chuyển sang đầu tư khu công nghiệp.
Đừng bao giờ chăm chăm vào một nghề để tạo áp lực cho mình.

Tin khác

Sự kiện - Giới thiệu Doanh nghiệp